DaH2

Câu chuyện Thương Hiệu DaH2

Cập nhật: 15:18 Ngày 28/05/2016

Túi đựng IPad

 

Đó là một câu chuyện dài bắt đầu từ ngày 15 tháng 4 năm 1986, khi đó tôi 4 tuổi. Bố tôi phục viên sau 3 năm bên nước bạn Lào.

Khi giải ngũ với chức vụ A trưởng thuộc tiểu đoàn 53 Trung đoàn 825 thuộc mặt trân 379. Với một vết đạt trên mắt phải và không lấy được đầu đạn.

Vết thương làm bố tôi khác hẳn từ người cha hiền lành trở lên rất hung dữ trong những ngày nắng nóng và nhất là những trận gió Lào quét qua vùng đất Sơn La giáp Lào, làng tôi. Sau lúc không kiểm soát được hành động, lúc tỉnh lại bố tôi đều ôm chúng tôi khóc và luôn nói “Bố Xin lỗi” Những lúc đó cả nhà tôi đều khóc…

Sau 7 năm vết thương hành hạ trong một lần không chịu được đau đớn bố tôi đã tự vẫn đó là vào ngày 18 tháng 3 năm 1993 (AL).

Tôi vắng nhà, chỉ được nghe mọi người kể lại lúc bố tôi hấp hối, bố đợi tôi về …
Tôi về đến nơi chỉ thấy bố với tay về phía tôi và không thể nói được lời nào…

Nhà tôi ngày đó rất ồn ào, tôi nghe rõ tiếng thợ mộc đục đẽo, tiếng bào lướt trên gỗ, tiếng khóc của mẹ tôi, của anh tôi, của em gái tôi và của họ hàng. Tuy còn nhỏ nhưng tôi đứng nặng, nắm chặt bàn tay bố …

Kỷ vật bố để lại là chiếc balô với nhưng quân trang trong quân ngũ, trong tất cả tôi thích nhất chiếc Xanhtuya tôi nghe bố tôi gọi nó là vậy.

Có quá nhiều sóng gió đến với gia đình sau khi bố tôi mất anh trai tôi và đến tôi lần lượt bỏ học ở nhà làm dẫy giúp mẹ, chỉ dành cho em gái tôi đi học. Rồi đến ngày 7 tháng 10 năm 1993 tôi rời xa quê hương về một miền quê hoàn toàn mới, đất Hưng Yên.

Ngày ra đi tôi mang theo toàn bộ quan trang của bố, tôi không quên mang theo chiếc Xanhtuya kỷ vật của bố, vì ngày đó tôi còn quá nhỏ nên chưa thắt vừa, chiếc Xanhtuya quấn 2 vòng quanh người tôi nên tôi để trong balô.

Cũng thật không may cho 1 đứa trẻ chỉ 11 tuổi bỡ ngỡ bước xuống thành phố, Khi xe về đến bên xe Sơn La cũ thuộc Quân Thanh Xuân, TP.Hà Nội. Tôi đã bị giật mất chiếc balô quân ngũ và mất toàn bộ kỷ vật tôi mang theo. Nhưng giọt nước mắt nuối tiếc nhưng cũng không lấy được lại, tôi bước lên xe về đất Hưng Yên.

Đặt chân lên đất hưng yên tôi nghĩ trong đầu rất nhiều quyết tâm mặc dù lúc đó tôi không còn nhớ mặt chữ cái. Tôi về ở với 2 ông Cậu của mẹ, 2 ông tật nguyền nuôi tôi ăn học. Sau nhưng lỗ lực học tập và vươn lên thành tích tôi là nhưng tấm bằng khen, tấm bằng đại học …

Đã bao năm trôi qua nhưng những suy nghĩ của tôi về chiếc balô cùng kỷ vật của bố bị mất vẫn còn rất mới mỗi khi nghĩ đến tôi đều nặng người và nước mắt lại lăn trên má…

Chính những giọt nước mắt lăn trên má đó mà DaH2 ra đời. Mọi người nói với tôi và trêu tôi DaH2 là: Da Hâm Hấp, Da Hồi Hộp, Da Hi Hữu và rất nhiều ý kiến…

Nhưng có một điều bí mật trong từ DaH2 mà tất cả các ban sẽ không hiểu được nếu không đọc câu chuyện này.

DaH2 bắt nguồn từ 4 chứ cái đâu tiên của tiếng anh: Dreaming about Happy House
DaH2 cũng chính là Da H2 theo tiếng Việt

Khi các Bạn đang sử dụng 1 Sản phẩm của DaH2 cũng chính là bạn đang sở hữu ước mơ cháy bỏng về mái ấm hạnh phúc…

By DaH2_Tran Toan

 
 

Giầy da nữ

Bình luận bài viết